Tắt đèn - Bật tương lai!
“Tắt đèn - Bật tương lai!” - Nói cho mẹ nó nghe, đấy là khẩu hiệu của Ngày Trái đất, được toàn thế giới hưởng ứng đấy.
Ngày 26 tháng 3 năm 2009
Gửi mẹ cái Mùa.
Mẹ nó và các con ở quê, dạo này giá điện tăng thì buổi tối có buồn lắm không, có vì tiết kiệm mà đi ngủ sớm, không quây quần xem ti vi đến khuya như trước? Tôi hỏi thế, mẹ nó đừng nghĩ tính tôi hà tiện, xót xa tiền điện nhé! Chẳng qua, hôm nay đi đường, thấy người Hà Nội diễu hành hàng đoàn dài để cổ động cho một việc rất hay: “Tắt đèn - Bật tương lai!”.
“Tắt đèn - Bật tương lai!” - Nói cho mẹ nó nghe, đấy là khẩu hiệu của Ngày Trái đất, được toàn thế giới hưởng ứng đấy. Cứ tưởng tượng xem, mỗi gia đình trên Trái đất này mà tắt đèn trong một giờ sẽ tiết kiệm được bao nhiêu điện năng, và cũng sẽ bớt được bao nhiêu cái sự ô nhiễm cho tương lai? Hay thật, tài thật! Sao người ta lại nghĩ ra cái khẩu hiệu tuyệt vời thế nhỉ? ở chốn phồn hoa, chứng kiến sự ăn chơi của người Hà Nội, tôi cứ thầm than về cái sự lãng phí.
Thư trước, tôi đã từng kể cho mẹ nó nghe chuyện một buổi giao lưu quần vợt của cơ quan nọ mà tiêu tốn những 164 triệu đồng. Rồi ngày lễ nọ, lễ kia, trước các công sở cứ ngập tràn lẵng hoa, mỗi cái cũng mấy trăm ngàn đồng, thế mà rồi cuối ngày lại phải thuê người đem đi vứt… Trăm cái sự lãng phí, ngàn cái sự lãng phí khiến tôi ngỡ ngàng với cái khẩu hiệu “Tắt đèn - Bật tương lai!”. Thế mới biết, trước nay cái nhìn của mình sao mà phiến diện! Có những người lãng phí, có những việc lãng phí, nhưng nhìn cái không khí đám thanh niên trống giong cờ mở đi khắp phố phường cổ vũ cho việc tắt đi cái bóng đèn, tôi lại tin rằng đám thanh niên bây giờ đầy ý thức tiết kiệm. Có điều, niềm tin ấy chẳng mấy lại lung lay.
Chiều. Tôi đi làm về, định khoe với bác giáo Bình cái chuyện “tắt đèn” thì thằng cu nhà bác ấy cũng vừa về tới. Nó phóng cái xe Tàu của bác giáo, trên người lại mặc cái áo xanh của thanh niên nên trông đứng đắn hẳn. Nhưng, chỉ được cái mã ngoài mà thôi, thằng ranh mở mồm ra lại hiện nguyên hình ông giời đánh. Vừa dựng xe nó vừa bô bô: “Chú Cả Chiêm à, con vừa đi đốt cả lít xăng để tiết kiệm một số điện!” - thế là nó kể, để vận động bà con trong quận thực hiện lời kêu gọi Ngày Trái đất, cả chiều nay, đám thanh niên chúng nó được huy động đi theo xe cổ động. “Vui thì vui thật, nhưng mà cứ thấy nó buồn cười làm sao ý.
Tắt điện - Bật tương lai, cái thông điệp nó rõ ràng thế rồi, băng rôn treo đầy đường, truyền thông trên các phương tiện cũng la liệt, lại còn bày ra cái trò đi cổ động làm gì cho nó tốn kém và lãng phí?” - Cái thằng đúng là biết một không biết hai! - Tôi thầm nghĩ. Ngay như tôi đây, sáng nay không nhìn thấy đám thanh niên đi cổ động như thế thì sao mà để ý biết được cái khẩu hiệu hay ho đó? Ấy nhưng, ngẫm cho cùng, thằng bé cũng có lý. Để cổ động cho việc tiết kiệm thì cũng nên thực hiện sao cho nó tiết kiệm thì mới phải. Xem ra, cái sự tiết kiệm của người ta, nếu cứ thực hiện theo phong trào thì đôi khi tác dụng lại ngược. “Tắt đèn” nó phải trở thành ý thức thường xuyên thì mới “bật tương lai”. Chứ tắt một hôm, ngày mai lại bật bù thì tương lai vẫn cứ thế mà thôi, mẹ nó nhỉ! Mẹ nó mà đồng ý với tôi thì mỗi buổi tối cũng nên chọn lọc chương trình ti vi hay mà xem, còn không thì tắt điện nhé!/.