Nâng hay giảm giá trị của các “quý bà”?
Người ta tổ chức cuộc thi này để tôn vinh phụ nữ chứ đâu phải để người xem bày tỏ sự cảm thông…
Hà Nội ngày 1/10/2009
Gửi “quý bà” quê mùa của tôi.
Mẹ nó chắc lạ lắm khi tôi không âu yếm gọi “mẹ cái Mùa” như mọi khi, từ từ tôi sẽ nói. Nhưng, trước hết, tôi muốn nhắc mẹ nó rằng đừng nghĩ được gọi là “quý bà” có nghĩa là danh giá, người ta cười cho đấy.
Mấy hôm trước, không biết ở quê mẹ nó có xem ti vi họ tường thuật trực tiếp cuộc thi hoa hậu quý bà không? Nếu xem, chắc mẹ nó cũng buồn cười lắm và đã phần nào hiểu được việc mà tôi muốn nói hôm nay. Thực tình, ngồi nghe mưa xóm trọ, sắp xếp những con chữ để biên thư tâm tình với mẹ nó đêm nay có rất nhiều những điều tôi muốn kể. Nào là chuyện có cậu thanh niên 18 tuổi ở Phi-líp-pin hy sinh thân mình cứu những mấy chục người trong cơn bão, rồi chuyện hai vị đại biểu quốc hội tỉnh Lạng Sơn bỏ tiền túi mua áo phao tặng bà con vùng sông nước...
![]() |
|
Các "quý bà" trình diễn áo tắm (Ảnh: VNN) |
Toàn những chuyện nhân văn khiến tôi cảm động đến tê người. Đương cơn xúc động, đen cho tôi là lại đọc phải cái bài phỏng vấn một “quý bà” thi rớt. Cái bà ấy đúng là đẹp thật, đẹp hơn cái bà giành vương miện hoa hậu quý bà, bà ấy cũng thành đạt thật, giàu ơi là giàu... thế cho nên bà ấy mới bức xúc vì thậm chí không thể lọt vào vòng 20 người oách nhất. Bức xúc đến nỗi khi trả lời phỏng vấn thì bà ấy nói về cái Ban tổ chức chẳng còn ra cái gì, thậm chí “chị quý bà” này còn cho rằng, Ban tổ chức cuộc thi đã “chà đạp danh dự và nhân phẩm” của thí sinh. Đọc xong bài phỏng vấn ấy, thú thực tôi thấy thật nực cười cho cái gọi là “quý bà” thời nay và thấy rằng mẹ cái Mùa nhà tôi còn “quý bà” hơn nhiều.
Mẹ cái Mùa biết không? Cái hôm chung kết cuộc thi hoa hậu quý bà, tôi với bác giáo Bình ngồi xem ti vi thay nhau ôm bụng cười. Tôi thì cười nhiều ở phần thi áo tắm khi mà có những thí sinh bụng phệ cũng phải ưỡn ẹo ra khoe dáng với nhân gian, thật tội nghiệp! Thấy tôi phá lên cười, bác giáo Bình nhăn mặt: “Chú thật thô lỗ, thiếu sự tôn trọng phụ nữ, đàn bà có tuổi thì bụng to một chút là chuyện thường!”
Tôi im bặt, nhưng mà nghĩ bác ấy mắng mình quả là oan, Ban tổ chức cuộc thi tuyên bố tổ chức cuộc thi này để tôn vinh phụ nữ chứ đâu phải để người xem bày tỏ sự cảm thông, thương hại của những người như bác giáo. Nhưng, cũng cần thông cảm với Ban tổ chức cuộc thi, có lẽ cuộc thi này được tổ chức với mục đích kinh doanh, phát lên truyền hình để thu quảng cáo nên phải có những hình ảnh chọc cười như thế để câu khách.
Lại nói chuyện bác giáo Bình, mắng tôi như vậy nhưng đến phần ứng xử thì bác ấy lại cười sằng sặc khi có thí sinh trả lời câu hỏi quan niệm về vẻ đẹp và sự thành đạt bằng cách hô khẩu hiệu “vượt qua chính mình để thành người chiến thắng!”. Thí sinh ấy là 1 trong 6 người xuất sắc nhất, nghe câu trả lời như vậy thì quả tôi cũng không biết tầm cỡ của chị ấy tới đâu mà phải vượt qua. Nói đến tầm cỡ thành đạt, có thí sinh ở nhà nuôi con thì được gán cho cái mác là “nhà đầu tư chứng khoán”, thế thì ai mà chẳng thành đạt, mẹ nó nhỉ!
Bao nhiêu chuyện không tâm sự lại đi kể cái chuyện vớ vẩn về cuộc thi này, mẹ nó hẳn cũng nghĩ rằng tôi động cỡn. Nhưng mà sở dĩ tôi chọn chuyện “quý bà” tâm sự với mẹ nó cũng là vì bức xúc thay cho chị em các bà. Một cuộc thi “quý bà” đẹp và thành đạt mà nhiều chuyện bi hài như thế, các “quý bà” thi xong không đoạt giải thì doạ kiện ban tổ chức thiếu minh bạch, rồi chà đạp danh dự nhân phẩm...
Đó là chưa kể có “quý bà” lái ô tô không có bằng đâm phải mấy người liền cũng lọt vào chung kết, rồi các thí sinh thì tố cáo lẫn nhau phẫu thuật thẩm mỹ linh tinh cả khiến Ban tổ chức phải đưa vào quy chế cái quy định không buôn chuyện về người thứ ba... Quý bà đẹp và thành đạt mà như thế, vậy những người không đẹp và thành đạt thì sao nhỉ? Mẹ nó có công nhận với tôi cuộc thi này đã làm giảm giá trị của chị em các bà hay không?./.
