Mốt Tây

Bố nó biết không, chiều nay tôi đang loay hoay bắc nồi cám lợn thì giật nảy người vì con Thu nhà mình. Vừa đi học về, nó nhảy vào bếp hét toáng lên: “Hê lô u, con đi học về! Con “hăng ri” lắm, u “cúc” xong chưa?”  

Quê nhà 9/10/2009

Bố cái Mùa thương nhớ!

Sao đêm nay tôi cứ trằn trọc mãi không ngủ được bố nó ạ! Phần vì thương bố nó xa xôi, không vợ con chăm sóc. Phần thì cứ nghĩ tới con nhà mình mà bụng dạ tôi cứ thấy lo lo.

Bố nó biết không, chiều nay tôi đang loay hoay bắc nồi cám lợn thì giật nảy người vì thằng cu Bội nhà mình. Vừa đi học thêm về, nó nhảy vào bếp hét toáng lên: “Hê lô u, con đi học về! Con “hăng ri” lắm, u “cúc” xong chưa?” Tôi mới hỏi: “Mày nói cái gì mà u chẳng hiểu hở con? Cái gì mà hăng hăng với cả cúc, cúc?” Nó cười bảo: “Đó là tiếng Anh đấy u ạ!”. Rồi tiếp luôn một tràng khi thấy tôi ngơ ngác: Hê lô là xin chào, hăng ri là đói bụng, cúc là nấu cơm. Thế nghĩa là: “Xin chào u con đi học về, con đói bụng lắm, u nấu cơm xong chưa?”

Ừ thì con nó học được ngoại ngữ mà lại biết thực hành thì tôi cũng mừng. Nhưng mà nghe nó cứ chướng chướng thế nào ấy, cứ nửa Tây nửa ta, nửa đực nửa cái nghe mà rối cả ruột bố nó ạ! Tôi sợ nó giống mấy cái đứa ăn chơi mà tôi gặp hôm nọ ở chợ huyện thì chết!

Chả là hôm ấy mang ít khoai lên chợ huyện bán, tôi thấy một tốp thanh niên trạc tuổi cái Mùa đi nghênh ngang giữa chợ, đầu tóc thì xanh xanh, vàng vàng, quần áo rách gối, rách mông lòi cả thịt. Mà là người Việt hẳn hoi bố nó nhé, tôi nghe thấy nó chửi thề bằng tiếng Việt cơ mà. Cứ dăm ba câu tôi lại thấy nó thêm một từ tiếng Tây nghe chẳng hiểu ra làm sao cả. Tôi cứ nghĩ mãi không hiểu nổi, chẳng lẽ thời nay vẫn còn có nhà không may cho con được bộ quần áo lành lặn hay sao? Đến nhà mình còn chẳng để con thiếu manh áo mặc cơ mà.

Tôi đem cái điều không thể hiểu nổi ấy nói với con cái Mùa, nó cười toáng lên như có ai cù mà bảo: “Trời ơi, u ơi, đó là mốt đấy! Dân con nhà giàu sành điệu mới thế. Mấy đứa bạn con không phải dân thị trấn mà còn đua đòi ngang thế nữa là”. Tôi nghe cái Mùa nói mà cảm tưởng mình đang sống ở cái thời xa lắm, bố nó ạ! Ôi chao là mốt, mốt nói tiếng Tây lai thì tôi có nghe bố nó nói đến rồi, còn cái mốt mặc quần áo rách nữa quả thật giờ tôi mới biết. Tôi sợ mấy đứa con nhà mình mà cũng chạy theo mốt như thế thì mấy cái quần tôi dành dụm tiền mua cho chúng đi học cũng bị chúng rạch cho rách hết thôi. Mà thói đời bố nó biết rồi đấy, cái hay học khó lắm, còn cái dở nó nhiễm vào lúc nào chẳng ai biết được, thành ra tôi mới thấy lo…

Bố nó ạ! Lúc tối, cái Phấn bạn cái Mùa nhà mình sang chơi. Tôi bưng ra cho chúng nó rổ khoai luộc thì cái Phấn nó bảo cái gì như là “thanh củi bác” ấy. Tôi tưởng nó chê khoai của tôi giống củi thì cái Mùa bảo: “Nó cảm ơn u đấy, u ạ!”. Sao tụi trẻ bây giờ thích nói tiếng Tây thế bố nó nhỉ? Lẽ nào xã hội phát triển, vốn ngôn ngữ tiếng Việt mình không đáp ứng nổi nhu cầu giao tiếp hay sao? Bữa trước nhận thư của bố nó cũng thấy có tiếng Tây. Bố nó nói cũng phải, bây giờ công việc gì mà biết một chút ngoại ngữ thì đều cần thiết cả. Nhưng bố nó với tôi quê mùa đã mấy mươi năm nay rồi, viết thư về thăm nhà thì bố nó cứ dùng tiếng Việt thôi bố nó nhé. Thế dễ nghe hơn!

Mà thôi, tôi mà nói nữa bố nó cho là vẩn vơ cho mà xem. Tôi chỉ cầu trời khấn Phật cho mấy đứa con nhà mình biết phận con nhà nghèo mà ăn học cho tử tế, không đua đòi theo chúng bạn. Bố nó khi nào tranh thủ về bảo ban con đôi câu, chứ tôi mà có nói thì chúng nó bảo: U lạc hậu quá!

Mong bố nó luôn được bình an. Đợi thư bố nó!./.

Mẹ cái Mùa
Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.