Hình như cái gì cũng giả
Sống ở Hà Nội lâu, có lúc tôi nghĩ xung quanh mình hình như mọi thứ đều là giả. Nói thì mẹ nó bảo tôi cực đoan với bi quan, nhưng đúng là mọi thứ đều có thể là giả. Hàng giả, công ty giả, người cũng giả được…
Hà Nội ngày 30/7/2009
Gửi mẹ cái Mùa.
Cái sự làm giả bây giờ tinh vi lắm! Hôm trước tôi nghe đài, thấy có cái vụ công ty Cát Tường đi kêu cứu. Cái anh công ty này làm ra một sản phẩm cách nhiệt tốt lắm! Thế rồi người ta tín nhiệm, người ta cần vật liệu cách nhiệt là nghĩ đến Cát Tường. Ít lâu sau, có người phát hiện vật liệu Cát Tường gần đây không còn tốt. Người ta phản ánh. Anh công ty Cát Tường ấy đi kiểm tra, phát hiện đó là vật liệu Cát Tường thật, nhưng là do một công ty Cát Tường khác cung cấp. Điều đáng nói là cái anh Cát Tường sinh sau kia không sản xuất, mà lấy sản phẩm của một công ty khác, dán tên mình đem bán, chỉ cần cái tên bán chạy là xong. Thế thôi! Hàng giả mà không phải là giả, ai mà lường nổi!
Cái chuyện Cát Tường ấy đúng là tinh vi, nhưng chuyện hàng hoá giả mạo cũng là thường. Người giả mới thật kinh, mẹ nó ạ! Tôi nói người giả ở đây, mẹ nó đừng nghĩ đơn giản là chuyện mấy cô xấu người mà muốn làm hoa hậu, đi mông má mắt giả, răng giả, ngực giả… nhé! Người giả hẳn hoi, mà người nổi tiếng, người tiêu biểu, người đương thời kia. Hồi cuối tháng năm vừa rồi, không biết mẹ nó có còn nhớ cái chương trình Người đương thời trên ti vi hay không. Chương trình ấy thì mẹ nó biết rồi, cái tên cũng đã nói lên được tất cả. Khách mời của chương trình ấy toàn những nhân vật mẫu mực trong các ngành nghề, những người đáng để công chúng ngưỡng mộ và noi gương.
Hồi cuối tháng 5, “Người đương thời” được ca ngợi là một doanh nhân thành đạt tên Nguyễn Đình Chiến, mẹ nó cứ khen đẹp giai mãi khiến tôi sốt cả ruột. Lên chương trình ấy, cái ông giám đốc Chiến được dịp kể cho bà con biết bao sự thăng trầm của đời mình, kể về những kinh nghiệm làm ăn đặc sắc, những hoài bão lớn lao vì cộng đồng. Một tháng sau, "ông đương thời" ấy bị công an bắt vì tội lừa đảo. Thế đấy, hoá ra mọi sự thành đạt của ông ấy là thành đạt giả, kinh nghiệm của ông ấy là kinh nghiệm giả, hoài bão cũng giả nốt. Ông “Người đương thời ấy” chỉ có cái thân xác là thật thôi, còn đâu là giả cả. Nhưng tất cả những giả dối ấy, nếu như công an người ta không làm rõ, người dân như vợ chồng mình làm sao mà biết được, thấy ông ấy được tuyên dương trên truyền hình là cứ ngước mắt lên mà ngưỡng mộ thôi.
Sống ở Hà Nội lâu rồi, dường như tôi cũng quen với cái sự giả dối. Có hôm vô tình chở một bà khách đi đường xa. Chuyện gẫu dọc đường, bà ấy hỏi: “Thế vì sao mà bác lên đây làm xe ôm?” - Thực ra thì tôi cứ nói thật cũng chẳng sao. Nhưng, ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại đem chuyện bác giáo Bình ra kể. Rằng tôi lên đây làm xe ôm để tiện bề kèm cặp mấy đứa con đang học đại học. Mấy đứa Mùa, Màng, Bội, Thu nhà mình, có đứa nào học đại học đâu, mình nói thế cho oai. Bà khách ấy nghe xong, dường như cũng lặng đi một lúc, dọc đường dịu dàng ân cần với tôi lắm! Trong khi đó, đi cả chặng đường còn lại, lúc nào tôi cũng lo nhỡ bà ấy hỏi kỹ thêm một chút nữa sẽ chẳng biết phải nói thế nào. May mà khi đến nơi, bà ấy chẳng hỏi gì, chỉ bảo tôi không phải trả tiền thừa, lại còn dặn dò nhớ giữ gìn sức khoẻ.
Mẹ nó biết không, dù chẳng cố tình, nhưng hình như tôi cũng quen với thân phận giả dối ấy, nói dối cũng thành quen. Đôi khi, tôi cũng cảm thấy như mình đang tự giả mình. Cũng tự thấy mình thật nhố nhăng! Nhưng mà, sống giả cũng dễ quen, thỉnh thoảng, gặp người khách lạ, vô tình tôi vẫn cứ nói dối như thể một thói quen. Chỉ sợ sau này về quê, có khi mẹ nó lại bảo rằng tôi là một ông Cả Chiêm giả cũng nên./.