Người mẹ gieo rắc cái chết trắng sợ con cái đi vào vết xe đổ
VOV.VN - "... Mẹ rất sợ, sợ các con của mẹ buồn chán rồi mắc phải những tệ nạn, nhãn tiền báo ứng đó mẹ sẽ đau khổ gấp trăm vạn lần bản án của mẹ đang mang"
Hưng - Vượng – Kiên, yêu quý!
...Với bản án quá nửa đời người, mẹ trượt dài trên quãng đường quá xa, giờ ngoảnh mặt lại thì quá muộn mất rồi! Mẹ đánh mất đi những thiên chức của một người “phụ nữ”, để các con thiếu đi tình mẫu tử. Mẹ không cho các con của mẹ một cuộc sống như các con thầm mong ước. Để các con của mẹ phải xuôi ngược giữa dòng đời nay “nội” mai “ngoại”! Chua chát vô cùng và đắng mặn bờ môi!
![]() |
| Nữ phạm nhân Hoàng Thu Hiền chấp hành án phạt chung thân tại trại giam Ngọc Lý |
Đó là những dòng thư của phạm nhân Hoàng Thu Hiền gửi về cho 3 người con trai yêu dấu. Lá thư được viết vào một ngày hè, khi tiết trời còn đang nhuộm vàng bởi tiếng ve. Vì không cưỡng nổi ma lực của đồng tiền bất chính, mà người đàn bà này đã gieo rắc bao cái chết trắng cho đồng loại. Bản án tù chung thân mà Hiền đang phải gánh chịu là kết cục tất yếu cho những gì mà cô đã gây ra cho xã hội.
Dù mới bước sang tuổi 41, nhưng dường như Hoàng Thu Hiền đã trải qua tất cả những “hỉ”, “nộ”, “ái”, “ố” của cuộc đời. Sinh ra tại huyện miền núi Cao Lộc, Lạng Sơn, gia đình của người phụ nữ người Nùng - Hoàng Thu Hiền không phải thuộc dạng nghèo khó. Nhưng cũng giống bao cảnh đời khác phải bươn chải ở vùng đất được mệnh danh là “rốn ma túy” của cả nước, Hiền gia nhập vào đường dây buôn bán cái chết trắng lúc nào không hay.
Trước khi bị bắt và thụ án tại trại giam Ngọc Lý, Hoàng Thu Hiền cũng đã từng bị toà án nhân dân huyện Cao Lộc, tỉnh Lạng Sơn tuyên phạt mức án 3 năm 6 tháng tù giam về tội buôn bán trái phép chất ma túy. Ngày bước chân vào tù lần đầu tiên, cũng là lúc Hoàng Thu Hiền chia tay chồng. Kết quả của cuộc hôn nhân chóng vánh là 2 cậu con trai Hưng và Vượng.
Những ngày tháng dấn thân vào con đường tội lỗi đã tôi rèn cho Hoàng Thu Hiền một bản lĩnh hết sức cứng cáp. Không né tránh và luôn tỏ ra chủ động trước mọi câu hỏi, nữ phạm nhân này đã xác định sẵn cho mình một tư tưởng mà không phải phạm nhân nào cũng làm được.
Hiền tâm sự: "Sau khi đi tù 3 năm về do tham tiền và bởi trào lưu xã hội có quá nhiều các loại hàng, ma túy nên mình lao vào như con thiêu thân. Chia tay chồng, nhiều lúc nghĩ lo kiếm tiền cho con nhưng không phải mà lo cho chính bản thân mình. Mình phải trách mình trước, không bao giờ được trách các con. Đến ngay bây giờ con tôi có hư hỏng thì tôi cũng không bao giờ trách móc. Con cái hư hỏng hay không là do mình hết".
Bước chân ra khỏi cánh cổng trại giam sau 3 năm, trong khoảng thời gian lang bạt, không công ăn việc làm ổn định, Hoàng Thu Hiền kịp quen thân với một người đàn ông khác. Mặc dù, không chính thức kết hôn nhưng Hiền luôn coi người đàn ông này là chồng thứ hai của mình.
Đã từng được nếm trải những ngày tháng dài như vô tận phía sau song sắt, những tưởng Hoàng Thu Hiền đã phải biết sợ. Nhưng “ngựa quen đường cũ”, nữ phạm nhân này bắt đầu móc nối lại và tham gia vào đường dây buôn bán ma túy mới. Tháng 12/2007, trên đường vận chuyển 2 bánh ma túy tại thành phố Lạng Sơn, Hiền cùng đồng bọn đã bị lực lượng công an bắt giữ.
Với số lượng ma túy bị bắt giữ, “chiếu theo luật” thì Hoàng Thu Hiền phải chịu mức án cao nhất là tử hình. Nhưng cái thai 8 tháng đang mang trong bụng với người chồng thứ hai, đã giúp nữ phạm nhân này giữ lại được mạng sống. Lần thứ hai vào tù lại thoát án tử, nhưng Hoàng Thu Hiền hiểu rõ cuộc đời mình đã đặt dấu chấm hết từ đây.
"Lúc tôi đang chửa 8 tháng thì bị bắt. Mỗi khi nghe cánh cửa sắt "két" lên lại thấy tuyệt vọng, mệt mỏi. Con chưa cháo đời đã phải chịu chung cảnh tù tội, tôi suốt ngày gào khóc, gào khóc chán chê đến khi đẻ con ra rồi thì mới xác định được kỹ tư tưởng. Sinh cháu được 8 tháng hơn thì gửi về cho vợ cả nuôi. Và lúc đấy nghĩ là, thế là hết rồi!" - Hoàng Thu Hiền vừa khóc vừa nói.
Cho dù có cứng cáp đến mấy, bản lĩnh đến mấy nhưng khi nhắc về các con, Hoàng Thu Hiền đã không kìm được những giọt nước mắt. Đúng như những gì phạm nhân này viết trong thư, thiên chức của một người mẹ đã bị Hiền chối bỏ một cách hoàn toàn.
Hai cậu con trai Hưng và Vượng phải chịu cảnh dì ghẻ con chồng, còn cậu con út là Kiên cũng không nhớ nổi mặt mẹ. Ba anh em nhưng ở hai gia đình, đó là nỗi tủi hổ sẵn sàng quật ngã bất cứ bà mẹ nào!
Hiền tâm sự: "Tủi thân nhất là khi con lớn lên tầm 2 tuổi thì gương mặt nó khác, mẹ không nhận ra con và con cũng không nhận ra mẹ. Mẹ còn chẳng nhận được ra con thì không tủi thân à? Mọi người nói thì nó cũng chỉ biết là mẹ mà thôi chứ biết làm sao được".
Chấp nhận “đâm lao thì phải theo lao”, Hoàng Thu Hiền vẫn luôn xác định “mình gây tội thì một mình, mình chịu”. Thế nhưng, sau 7 năm 11 tháng 23 ngày thụ án, nữ phạm nhân này nhận ra rằng mình đã sai. Cuộc đời không đơn giản như vậy! Không phải cứ ngồi tù là có thể xóa bỏ mọi lỗi lầm.
Không lâu sau khi bị bắt, Hoàng Thu Hiền nhận tin 3 người em gái cũng lần lượt vào tù vì dính líu đến ma túy. Cậu em trai út sau một thời gian quặt quẹo vì nghiện, cuối cùng cũng phải tra tay vào còng số 8.
“Cả gia đình tù tội”, “cả gia đình ma túy”, đó là những gì mà người ta suy nghĩ và nói về gia đình Hiền. Nước mắt một lần nữa lại tuôn rơi trên gương mặt người đàn bà tưởng chừng rất cứng rắn này. Hoàng Thu Hiền khóc và không cầm được lòng khi nhớ lại ngày cha qua đời. Ngày đó, chỉ có một mình người mẹ già đưa ông về nơi an nghỉ. Trong khi tất cả các con… đều đang ở tù!
"Khi bị bắt khoảng 3 năm xuống trại Ngọc Lý gia đình liên tiếp xảy ra biến cố. Mẹ chồng mất. Bố đẻ mất. Con cưới vợ tôi cũng không có mặt . Cái giá mình phải trả nó quá đắng. Thời gian đầu tôi có viết thư gửi cho mẹ, bởi vì bản thân mẹ tôi khổ vì các con nhiều nhất. Mẹ thì vừa nuôi tôi, bản thân trong tù còn mấy chị em cũng tù tội hết. Nhiều lúc tôi như phát điên không thiết gì nữa" - Hoàng Thu Hiền sụt sịt
Tai ương dồn dập kéo đến cùng lúc, khiến cho Hoàng Thu Hiền cảm thấy cuộc đời mình như đang phải gánh chịu báo ứng. Trong thâm tâm nữ phạm nhân này luôn xuất hiện những sự mâu thuẫn giằng xé.
Từ một kẻ chuyên buôn bán cái chết trắng không từ bất cứ thủ đoạn nào, Hoàng Thu Hiền cảm thấy lo sợ hơn bao giờ hết. Sẽ ra sao nếu một ngày nào đó, cả 3 cậu con trai của mình đều dính vào vòng xoáy của ma túy? Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, Hiền đã cảm thấy đầu óc như muốn nổ tung.
Hiền cho biết vẫn thường xuyên khuyên bảo các con: "Tôi vẫn thường bảo các con, mẹ sợ nhất là cuộc đời sóng trước đánh đâu sóng sau đổ đấy. Các con mà nghiện thì người ta bảo là, mẹ làm con phải chịu. Mẹ sợ lắm. Là con trai, các con phải mạnh mẽ phải vượt qua hết tất cả để cho mẹ được an lòng".
Càng đi sâu vào câu chuyện của phạm nhân Hoàng Thu Hiền, chúng tôi càng nhận ra, bên ngoài vẻ tự tin của nữ phạm nhân này là sự mềm yếu như bất cứ người phụ nữ nào khác. Khi “tấm vải cảm xúc” được rũ bỏ, cũng là lúc Hiền sống thật với mình nhất. Nở một nụ cười hiếm hoi Hiền chia sẻ: "Tôi luôn nghĩ mình viết sao cho đúng với nội tâm của mình. Viết lá thư này tôi phải sao chép ra đến mấy lần, tức là viết chỉ trong một tối thôi, có suy nghĩ gì nói hết nhưng đến khi nước mắt rơi nhòe nhoẹt thì lại phải sao chép lại".
Hoàng Thu Hiền đã cầm bút viết ra những suy tư chất chứa bấy lâu trong lòng của một người mẹ mang đầy mặc cảm tội lỗi. Khi những dòng thư được hoàn thành, cũng là lúc nữ phạm nhân này khô cạn dòng nước mắt!
Hưng - Vượng – Kiên, yêu quý!
… Với bản án quá nửa đời người, mẹ trượt trên quãng đường quá xa, giờ ngoảnh mặt lại thì quá muộn mất rồi. Mẹ đã đánh mất đi những thiên chức của một người “phụ nữ”… để các con thiếu đi tình mẫu tử. Hãy tha thứ cho mẹ và cho mẹ gửi tới các con hàng vạn, hàng ngàn lần lời xin lỗi.
… Là một người mẹ, nhưng mẹ lại không cho các con một cuộc sống như các con thầm mong ước. Không cho các con một tuổi thơ bình yêu, để các con phải xuôi ngược giữa dòng đời nay “nội” mai “ngoại”. Chua chát vô cùng và đắng mặn bờ môi!
…Các con biết không, thời gian xa các con mẹ tính bằng nước mắt và nỗi nhớ của những đêm trường? Biết bao mùa xuân, rồi mùa hạ - thu- đông đã qua, lòng mẹ xót xa và ân hận vô cùng. Bởi sóng gió này do mẹ gây nên, đớn đau đời mẹ! trôi nổi đời con!
… Một năm có 365 ngày, vậy mẹ đã xa các con của mẹ (6 năm 5 tháng 15 ngày). Mẹ tính ra bằng “Hai nghìn ba trăm năm mươi lăm ngày và đêm”.
… Mẹ rất sợ, sợ các con của mẹ buồn chán rồi mắc phải những tệ nạn, nhãn tiền báo ứng đó mẹ sẽ đau khổ gấp trăm vạn lần bản án của mẹ đang mang.
… Những lời “xin lỗi” cũng như bao tâm sự nỗi niềm, mãi nằm sâu trong ký ức của những con người tội lỗi. Mẹ đã biết thế nào là giá trị của một con người. Để mẹ được cởi mở lòng mình “gửi vạn nhớ thương và ngàn lời xin lỗi” tới 3 con yêu của mẹ./.
