"Ba trợn" (Hokum): Khi nỗi sợ đáng sợ nhất đến từ những khoảng trống trong trí tưởng tượng
VOV.VN - Không dựa vào những màn hù dọa liên tục, "Ba trợn" (Hokum) chinh phục khán giả bằng bầu không khí đặc quánh bất an, những truyền thuyết dân gian rùng rợn và màn trình diễn ấn tượng của Adam Scott trong vai một nhà văn bị cuốn vào bí mật đen tối tại một khách sạn hẻo lánh ở Ireland.
Trong thời đại mà nhiều bộ phim kinh dị ngày càng phụ thuộc vào những cú hù dọa bất ngờ hay các màn phô diễn quái vật, “Ba trợn” (Hokum) lại chọn một hướng đi gần như trái ngược. Bộ phim mới của đạo diễn Damian McCarthy không cố gắng làm khán giả bật khỏi ghế bằng những khoảnh khắc giật mình liên tiếp. Thay vào đó, nó âm thầm gieo vào tâm trí người xem một cảm giác bất an dai dẳng, thứ nỗi sợ không bùng nổ tức thì mà len lỏi và bám lấy người ta ngay cả khi bộ phim đã kết thúc.
Sau “Caveat” và “Oddity”, Damian McCarthy tiếp tục cho thấy ông là một trong số ít đạo diễn kinh dị hiện nay thực sự hiểu rằng không khí đôi khi còn đáng sợ hơn cả quái vật. Với “Ba trợn”, ông đưa khán giả đến Bilberry Woods - một khách sạn biệt lập giữa vùng núi non Ireland, nơi những truyền thuyết dân gian, ký ức đau buồn và các thế lực siêu nhiên hòa quyện thành một cơn ác mộng chậm rãi nhưng đầy ám ảnh.
Câu chuyện xoay quanh Ohm Bauman (Adam Scott), một nhà văn nổi tiếng đang vật lộn với sự bế tắc sáng tạo. Chuyến đi tưởng như để tìm cảm hứng cho cuốn sách cuối cùng lại trở thành hành trình đối mặt với những bí mật đen tối được chôn giấu suốt nhiều năm. Về mặt cốt truyện, “Ba trợn” không sở hữu một ý tưởng quá mới mẻ. Người xem từng bắt gặp mô-típ khách sạn ma ám, truyền thuyết địa phương hay nhân vật chính bị cuốn vào các hiện tượng siêu nhiên ở không ít tác phẩm khác.
Điều khiến bộ phim trở nên khác biệt nằm ở cách kể. Damian McCarthy không kể chuyện bằng những gì xuất hiện trên màn ảnh, mà bằng cảm giác luôn có điều gì đó đang tồn tại ngoài khung hình. Ông biến mỗi hành lang tối, mỗi cánh cửa khép hờ hay mỗi khoảng lặng kéo dài thành một nguồn căng thẳng. Ngay từ những phút đầu tiên, khán giả đã cảm nhận được rằng Bilberry Woods đang che giấu một bí mật nào đó, dù chưa thể gọi tên chính xác.
Đây là dạng kinh dị được xây dựng từ sự chờ đợi. Người xem không sợ vì thứ đang hiện diện trước mắt, mà sợ vì không biết điều gì sẽ xuất hiện tiếp theo.
Khách sạn Bilberry Woods vì thế trở thành nhân vật quan trọng nhất của bộ phim. Tòa nhà cũ kỹ ấy không đơn thuần là bối cảnh mà giống như một sinh thể sống, âm thầm quan sát tất cả những ai bước vào bên trong. Những hành lang dài hun hút, các căn phòng phủ bụi và tầng lầu bị phong tỏa tạo nên cảm giác ngột ngạt hiếm thấy. Không gian trong “Ba trợn” luôn mang đến cảm giác như đang từ từ khép lại quanh nhân vật chính.
Nếu hình ảnh là thứ xây dựng bầu không khí thì âm thanh chính là yếu tố khiến bầu không khí ấy trở nên hữu hình. Bộ phim sử dụng sự im lặng với độ chính xác đáng kinh ngạc. Tiếng gió rít ngoài cửa sổ, tiếng bước chân vọng lại từ xa hay những âm thanh méo mó phát ra trong đêm đều trở thành công cụ dẫn dắt cảm xúc hiệu quả hơn nhiều so với các bản nhạc nền dồn dập thường thấy.
Ở trung tâm của tất cả là màn trình diễn đầy bất ngờ của Adam Scott. Khán giả vốn quen thuộc với anh qua những vai diễn mang màu sắc hài hước hoặc châm biếm. Thế nhưng trong “Ba trợn”, Scott mang đến hình ảnh một người đàn ông mệt mỏi, tổn thương và dần đánh mất khả năng phân biệt giữa thực tế với những gì đang ám ảnh mình.
Điều đáng khen là nam diễn viên không lựa chọn cách thể hiện cường điệu. Anh gần như không có những màn hoảng loạn quá mức hay các cảnh la hét đặc trưng của dòng phim kinh dị. Thay vào đó, cảm giác bất an được truyền tải qua ánh mắt, nhịp thở và những khoảng lặng trong biểu cảm. Chính sự tiết chế ấy khiến nhân vật Ohm trở nên chân thực và đáng tin hơn.
Đằng sau lớp vỏ siêu nhiên, “Ba trợn” còn cố gắng đào sâu vào nhiều chủ đề lớn hơn như ký ức gia đình, sự cuồng tín tập thể, sức mạnh của niềm tin và những tổn thương được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đây là tham vọng đáng ghi nhận bởi nó giúp bộ phim vượt lên khỏi khuôn khổ của một tác phẩm chỉ nhằm mục đích hù dọa khán giả.
Tuy nhiên, tham vọng ấy cũng là điểm khiến tác phẩm đôi lúc hụt hơi. Càng về cuối, số lượng ý tưởng và lớp nghĩa được đưa vào ngày càng nhiều. Một số tuyến nhân vật phụ được giới thiệu khá hấp dẫn nhưng chưa có đủ thời lượng để phát triển trọn vẹn. Đặc biệt, việc bộ phim cố gắng giải thích khá nhiều bí ẩn ở hồi cuối vô tình làm suy giảm phần nào sức mạnh lớn nhất của nó: sự mơ hồ.
Bởi trong kinh dị, đôi khi điều đáng sợ nhất không phải câu trả lời mà chính là những câu hỏi không bao giờ được giải đáp.
Dẫu vậy, những điểm hạn chế này không đủ để làm lu mờ giá trị của bộ phim. “Ba trợn” là minh chứng cho việc dòng phim kinh dị vẫn còn nhiều không gian sáng tạo ngoài những công thức quen thuộc. Nó không tìm cách ép khán giả sợ hãi mà kiên nhẫn dẫn dắt họ bước vào một thế giới nơi nỗi bất an được xây dựng từng chút một.
Đây có thể không phải bộ phim dành cho tất cả mọi người. Những khán giả yêu thích tiết tấu nhanh và các pha jump-scare liên tục có thể cảm thấy thử thách bởi nhịp kể chậm của tác phẩm. Nhưng với những ai yêu thích dòng kinh dị tâm lý, kinh dị dân gian và những câu chuyện coi bầu không khí là nhân vật chính, “Ba trợn” là trải nghiệm đáng giá.
Bởi cuối cùng, thứ ám ảnh nhất trong phim không phải mụ phù thủy, cũng không phải những hiện tượng siêu nhiên. Đó là cảm giác luôn có một điều gì đó đang tồn tại trong bóng tối, ngay phía sau lưng chúng ta, nhưng không bao giờ nhìn thấy rõ.