Vỉa hè không phải nơi chốn ăn chơi, cần trả lại cho người đi bộ
VOV.VN - Nơi chốn ăn chơi đã được các cụ chỉ rõ ra là phải như thế nào rồi, không phải ở vỉa hè. Cúi mặt ăn bị gí dép vào hỏi đánh giày không. Diện bộ cánh ngồi cafe bị xe lượn qua vũng nước đọng bắn bùn lên tung tóe... Khổ. Hãy trả lại vỉa hè cho người đi bộ!
- Vỉa hè không phải nơi chốn ăn chơi. Mong là lần này Thủ đô ta làm được, chứ không khéo rồi hô hào ra quân thí điểm xong đâu lại đóng đấy.
- Các cụ nhà ta dạy, ăn có nơi chơi có chốn. Cắm đầu cúi mặt vào bát phở đĩa bún gói xôi ven đường có ngon lành gì đâu? Tôi từ lâu đã cạch hẳn thói ăn uống vỉa hè, mà ông biết từ lúc nào không?
- Lúc nào?
Không nên ngồi ăn uống ở vỉa hè
- Sau cái lần đang cúi xuống bát miến ngan thì có đứa nhãi ranh dúi đôi dép sát mặt hỏi như quát: “Đánh giày!?”
- Hỗn láo thật! Tôi cũng cạch rồi, nhưng là sau lần hẹn bà bạn cũ ở miền Nam ra chơi tới café góc phố. Lâu lắm mới diện quần áo sáng màu cùng đôi giày tây trắng, đang phì phèo điếu thuốc thì một chiếc xe máy xẹt qua vũng nước đọng sau trận mưa bắn bùn tung tóe lên bộ cánh tinh tươm. Tôi phải nhắn hẹn lùi lại 2 giờ đồng hồ và tới gặp bạn ở một quán café có chỗ ngồi trong nhà rộng rãi khang trang…
- Chia sẻ với ông, nhưng bây giờ ai cũng không ăn chơi vỉa hè như tôi và ông thì vỉa hè để làm gì?
- Để dành cho người đi bộ chứ làm gì? Nơi nào rộng rãi có thể… để xe máy, ôtô. Hàng quán không có chỗ để xe thì không cấp phép.
- À, còn người đánh giày?
- Cũng phải có chỗ ngồi, nhưng tuyệt đối cấm dúi dép quát hỏi khách. Không làm được việc tưởng là nhỏ ấy thì không giữ được vỉa hè đâu ông à./.