Dẫn người yêu về ra mắt, tôi "chết đứng" khi gặp đối tượng bố mẹ mai mối trong nhà

VOV.VN - Dù đã gọi diện thông báo sẽ đưa người yêu về ra mắt vào ngày hôm đó, nhưng bố mẹ tôi vẫn cố tình sắp đặt để tôi gặp chàng trai bố mẹ muốn mai mối cho tôi.

Năm nay tôi 30 tuổi, trong mắt bố mẹ tôi đúng nghĩa là một "quả bom" nổ chậm vì chưa chịu kết hôn, không phải tôi chưa có người yêu, mà vì người yêu tôi chưa đúng ý bố mẹ. Người tôi yêu là chàng trai tử tế, chân thành, chúng tôi đã yêu nhau gần ba năm và dự định cuối năm nay sẽ về ra mắt chính thức. Nhưng mọi chuyện đâu có dễ dàng khi bố mẹ tôi ở quê, với quan niệm “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” lại liên tục giục giã và mai mối.

Tôi đã kể với bố mẹ về anh rất nhiều lần, nhưng có lẽ do chúng tôi ở xa, không có nhiều dịp về thăm nên ông bà vẫn không tin tưởng lắm. Với bố mẹ, "chuyện trăm năm" phải do người lớn định đoạt, phải "môn đăng hộ đối", phải là người quen biết, có "gốc gác" rõ ràng.

Đỉnh điểm là lần tôi dẫn người yêu về quê thăm bố mẹ. Tôi đã dặn dò anh rất kỹ, cũng đã gọi điện về báo trước cho bố mẹ là con sẽ dẫn bạn trai về. Chúng tôi hào hứng lắm, chuẩn bị đủ thứ quà cáp. Anh muốn tạo ấn tượng tốt nhất có thể.

Vậy mà, vừa đặt chân đến cổng, đã thấy một chiếc xe hơi đỗ sẵn ở sân. Bước vào nhà, tôi đã linh cảm có chuyện chẳng lành. Đúng như dự đoán, một người đàn ông lạ mặt đang ngồi uống nước với bố tôi. Mẹ tôi kéo tôi ra góc bếp thì thầm: "Thằng Khánh đó con, con trai ông bà Tư ở làng mình, nó mới du học về, giỏi giang lắm. Mẹ với bố đã ngắm cho con rồi, hôm nay nó qua chơi sẵn tiện cho hai đứa làm quen".

Tim tôi như rớt ra ngoài. Tôi nhìn người yêu đang ngượng nghịu chào hỏi bố mẹ tôi, rồi lại nhìn sang Khánh, người mà mẹ tôi đang "cố tình" giới thiệu là "bạn của gia đình". Không khí trong nhà đặc quánh lại, tôi cảm thấy mình như đang đứng giữa một vở kịch trớ trêu. Người yêu tôi cố gắng trò chuyện với bố tôi và Khánh, nhưng tôi thấy rõ ánh mắt anh đầy vẻ bối rối và có chút tổn thương. Còn Khánh, anh ta cũng tỏ ra lịch sự nhưng ánh mắt thì liên tục dò xét người yêu tôi.

Suốt bữa cơm hôm đó, tôi chỉ muốn biến mất. Bố mẹ tôi liên tục hỏi chuyện Khánh, khen ngợi anh ta đủ điều, còn người yêu tôi thì ngồi đó, cố gắng gắp thức ăn cho tôi nhưng bàn tay anh hơi run. Sau bữa ăn, anh lấy cớ có việc gấp và nói lời chào tạm biệt sớm. Tôi tiễn anh ra tận đầu làng, anh không nói gì, chỉ nắm chặt tay tôi rồi quay lưng bước đi, bóng dáng anh khuất dần mà tôi thấy lòng mình nặng trĩu.

Tôi biết bố mẹ thương tôi, muốn tôi có cuộc sống tốt đẹp. Nhưng cách bố mẹ làm, đã vô tình khiến tôi rơi vào tình huống khó xử. Không biết rồi đây, tình yêu của chúng tôi sẽ đi về đâu khi cứ bị vây hãm bởi những cuộc mai mối không mong muốn này.

Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.

Tin liên quan

Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày
Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày

VOV.VN - Nghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.

Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày

Vợ chồng cãi nhau nảy lửa vì nghỉ Tết Dương lịch 4 ngày

VOV.VN - Nghỉ Tết Dương lịch tôi đã định về ngoại, bởi cả năm qua tôi mới chỉ về quê 1 lần, thế nhưng chồng tôi lại gạt phắt đi vì lý lẽ anh là con trai một, lễ tết phải về nội.

32 tuổi có nhà, có sự nghiệp, bố mẹ vẫn bắt từ bỏ để về quê lấy chồng
32 tuổi có nhà, có sự nghiệp, bố mẹ vẫn bắt từ bỏ để về quê lấy chồng

VOV.VN - Bỏ Hà Nội về quê? Nghĩa là tôi sẽ bỏ lại phiên bản rực rỡ nhất của chính mình để khoác lên tấm áo "ổn định" chật chội mà người khác may sẵn. Tôi không bài xích hôn nhân, tôi vẫn khao khát một mái ấm nhưng tôi không muốn lấy chồng chỉ vì "đến tuổi phải lấy".

32 tuổi có nhà, có sự nghiệp, bố mẹ vẫn bắt từ bỏ để về quê lấy chồng

32 tuổi có nhà, có sự nghiệp, bố mẹ vẫn bắt từ bỏ để về quê lấy chồng

VOV.VN - Bỏ Hà Nội về quê? Nghĩa là tôi sẽ bỏ lại phiên bản rực rỡ nhất của chính mình để khoác lên tấm áo "ổn định" chật chội mà người khác may sẵn. Tôi không bài xích hôn nhân, tôi vẫn khao khát một mái ấm nhưng tôi không muốn lấy chồng chỉ vì "đến tuổi phải lấy".