"Chạy ăn" từng bữa, bố mẹ vẫn giục cố đẻ con trai để có người nối dõi

VOV.VN - Vợ chồng tôi phải chật vật lo tiền ăn học cho 2 con từng ngày, thế nhưng lần nào gọi điện thoại mẹ tôi cũng giục chúng tôi phải cố đẻ bằng được con trai để có người nối dõi.

Ở cái tuổi gần 40, người ta thường bảo là độ tuổi "chín" của sự nghiệp, nhưng với tôi, nó giống như một cuộc chạy marathon không có điểm dừng mà đôi chân thì đã bắt đầu rệu rã. Giữa lòng thành phố nhộn nhịp này, mỗi sáng mở mắt ra là một danh sách dài những hóa đơn: tiền thuê nhà, tiền điện nước, học phí của hai đứa nhỏ, rồi đủ thứ chi phí không tên. Hai vợ chồng tôi đều làm công ăn lương, đồng lương ít ỏi cứ như "muối bỏ bể" trước cơn bão giá đỏng đảnh của đô thị.

Nhìn hai đứa con gái ngoan ngoãn, đứa lớp 3, đứa mẫu giáo lớn, lòng tôi vừa ấm áp lại vừa xót xa. Vợ tôi – người phụ nữ đã cùng tôi đi qua những năm tháng thanh xuân gian khó – giờ đây gầy rộc đi vì lo toan "cơm áo gạo tiền". Chúng tôi luôn cố gắng chắt chiu từng đồng để các con có được môi trường giáo dục tốt nhất, để chúng không phải thua kém bạn bè. Nhưng dường như, nỗ lực ấy vẫn là chưa đủ trước kỳ vọng của gia đình ở quê.

Vẫn là câu chuyện cũ nhưng chưa bao giờ thôi nhức nhối: "Phải cố lấy đứa con trai để nối dõi tông đường". Bố mẹ tôi bảo, nhà có hai đứa con gái là "xây nhà không nóc", rồi ông bà còn sốt sắng bảo chúng tôi đi uống thuốc bắc, làm IVF để chắc chắn có được "thằng cu" cho thỏa lòng mong mỏi.

Nghe những lời ấy, tôi chỉ biết im lặng thở dài. Làm sao ông bà thấu được cảnh vợ chồng tôi phải chia nhau từng ổ bánh mì để dành tiền nộp học phí cho con? Chúng tôi không đủ kinh tế để đẻ con thứ 3, chứ đừng nói là đông tây y kết hợp gì đó để đẻ con trai.

Tôi thương vợ, thương những áp lực vô hình mà cô ấy phải gánh chịu từ gia đình chồng. Đôi khi nằm cạnh nhau, tôi thấy cô ấy lén lau nước mắt khi vừa nghe điện thoại của mẹ chồng xong. Tôi biết, mình là trụ cột nhưng lại đang đứng giữa hai dòng nước: một bên là chữ hiếu nặng nề, một bên là trách nhiệm thực tế với cuộc sống của vợ con. 40 tuổi, tôi nhận ra rằng, hạnh phúc không nằm ở việc có con trai hay con gái, mà là làm sao để những người đang sống bên cạnh mình không phải khổ cực. Có lẽ, đã đến lúc tôi phải can đảm hơn để bảo vệ tổ ấm nhỏ này trước những định kiến cũ kỹ, dù điều đó có thể làm bố mẹ phật lòng.

Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.

Tin liên quan

Yêu phải "trap boy" nhưng tôi cứ ngỡ gặp được định mệnh
Yêu phải "trap boy" nhưng tôi cứ ngỡ gặp được định mệnh

VOV.VN - Lần đầu biết yêu, tôi cứ ngỡ mình tìm được định mệnh, thế nhưng hóa ra người tôi yêu lại là "trai đểu" chính hiệu. Anh nói thích tôi nhưng không có nghĩa thích mình tôi mà còn nhiều cô gái khác.

Yêu phải "trap boy" nhưng tôi cứ ngỡ gặp được định mệnh

Yêu phải "trap boy" nhưng tôi cứ ngỡ gặp được định mệnh

VOV.VN - Lần đầu biết yêu, tôi cứ ngỡ mình tìm được định mệnh, thế nhưng hóa ra người tôi yêu lại là "trai đểu" chính hiệu. Anh nói thích tôi nhưng không có nghĩa thích mình tôi mà còn nhiều cô gái khác.

Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến
Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến

VOV.VN - Hơn ba năm làm dâu, chưa một ngày nào tôi cảm thấy mình thực sự thuộc về ngôi nhà này. Sự hiện diện của tôi trong mắt mẹ chồng giống như một vết tì vết mà bà buộc phải chấp nhận, nhưng chưa bao giờ ngừng xỉa xói. Tất cả cũng chỉ vì gia đình tôi nghèo khó.

Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến

Mẹ chồng khinh thông gia nghèo, dùng chuyện có bầu trước khi cưới để đay nghiến

VOV.VN - Hơn ba năm làm dâu, chưa một ngày nào tôi cảm thấy mình thực sự thuộc về ngôi nhà này. Sự hiện diện của tôi trong mắt mẹ chồng giống như một vết tì vết mà bà buộc phải chấp nhận, nhưng chưa bao giờ ngừng xỉa xói. Tất cả cũng chỉ vì gia đình tôi nghèo khó.

Tôi phải sống chung với mất ngủ kinh niên sau lần chết hụt vì nhiễm uốn ván
Tôi phải sống chung với mất ngủ kinh niên sau lần chết hụt vì nhiễm uốn ván

VOV.VN - Từ năm 2002, sau lần bị nhiễm vi trùng uốn ván suýt chết, tôi mỗi ngày chỉ ngủ được 2-3 giờ. Tình trạng kéo dài khiến cuộc sống cũng bị đảo lộn. Tôi đi khám nhiều nơi nhưng không cải thiện. Bác sĩ Hoàng Thúy Hải giúp tư vấn giải quyết phần nào những băn khoăn của nhân vật.

Tôi phải sống chung với mất ngủ kinh niên sau lần chết hụt vì nhiễm uốn ván

Tôi phải sống chung với mất ngủ kinh niên sau lần chết hụt vì nhiễm uốn ván

VOV.VN - Từ năm 2002, sau lần bị nhiễm vi trùng uốn ván suýt chết, tôi mỗi ngày chỉ ngủ được 2-3 giờ. Tình trạng kéo dài khiến cuộc sống cũng bị đảo lộn. Tôi đi khám nhiều nơi nhưng không cải thiện. Bác sĩ Hoàng Thúy Hải giúp tư vấn giải quyết phần nào những băn khoăn của nhân vật.