Điện Biên Phủ trong ký ức người lính

Ký ức về những trận đánh khốc liệt, những hy sinh anh dũng… và cả niềm vui chiến thắng dồn dập trở về trong tâm trí của mỗi người lính Điện Biên năm xưa.

Nhớ lại những năm tháng phục vụ trong quân đội, những người lính Điện Biên Phủ năm xưa không quên được những lúc giáp mặt với quân thù, khi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Kỷ niệm 55 năm Ngày Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ, ký ức về những trận đánh khốc liệt, những hy sinh anh dũng… và cả niềm vui chiến thắng dồn dập trở về trong tâm trí của mỗi người lính Điện Biên năm xưa.

Bài 1: Ba lần thoát lưỡi hái tử thần

9 tuổi, ông Mai Sĩ Tư, thôn Cầu Hải, xã Nga Hải (Nga Sơn, Thanh Hóa) đã xung phong đi bộ đội. Lúc đó, để “cõng” khẩu súng  12,7 cùng với ba lô, ông Tư đã phải nhờ đồng đội mang giúp mới đi nổi. Vậy mà, chỉ sau một thời gian huấn luyện gấp, ông Tư đã được bổ sung làm lính pháo thủ tại Tiểu đoàn phòng không 536 thuộc Đại đoàn 316, bảo vệ mặt trận phía đông chiến dịch Điện Biên Phủ.

Canh giữ đèo Pha Đin

Tháng 9 năm 1953, nhằm cắt đường tiếp tế lương thực, vũ khí của quân ta từ miền xuôi lên chiến trường Điện Biên Phủ, địch ra sức tăng cường máy bay do thám thả bom hòng phá sập đường đèo Pha Đin - đoạn đường đèo dài nhất, cao nhất và nguy hiểm nhất của núi rừng Tây Bắc. Để phá tan âm mưu của địch, đại đội ông Tư và một đơn vị bạn được điều động lên bảo vệ đèo. Gần hai tháng cắm chốt trên đỉnh đèo Pha Đin, để giữ bí mật và tránh bị địch phục kích tấn công bất ngờ, pháo đặt ở vị trí cao trên đỉnh đèo nhưng các chiến sĩ phải xuống tận khe suối nấu cơm bằng bếp Hoàng Cầm. Tuy điều kiện sống, chiến đấu vô cùng gian khổ nhưng nêu cao tinh thần, ông Tư cùng đồng đội chấp hành nghiêm mệnh lệnh cấp trên, giữ vững tinh thần chiến đấu. Nhờ đó, đại đội pháo của ông đã phát hiện và bắn chính xác mục tiêu, bẻ gãy nhiều đợt phản kích của địch, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, giữ vững đường chi viện của quân ta vào chiến trường.

Trên đèo Pha Đin, nhiều trận đánh trả máy bay địch rất quyết liệt của bộ đội phòng không đã diễn ra. Từ đỉnh đèo xuống ngã ba Tuần Giáo là dốc và các khúc cua tay áo địch ném bom, bắn phá rất dễ trúng mục tiêu. Máy bay địch hoạt động từ 10 giờ sáng tới 5 giờ chiều. Ngày cao điểm, chúng oanh tạc cả tối 5 - 6 lần, ném bom phá đường, kèm theo bom nổ chậm và bom bươm bướm để sát thương bộ đội công binh; phá xe vận tải chở lương thực, vũ khí; phá các xe kéo pháo của ta rất ác liệt… Có đợt địch huy động hàng chục máy bay đánh liên tục 18 ngày liền.

Trong những trận đánh ác liệt này, suýt chút nữa thì khẩu đội của ông Tư đã mất mạng. Theo ông Tư, mỗi khẩu đội pháo 5 người (2 xạ thủ, 1 lắp đạn, 1 quan trắc, 1 chỉ huy) sau khi canh giữ đèo từ 7 - 10 ngày thì được xuống khe suối (cách trận địa pháo 1 - 2 km) tắm giặt, nấu cơm. Có lần, khi khẩu đội pháo của ông vừa rút về nghỉ ngơi thì địch tập kích pháo bất ngờ.  Tất cả chiến sĩ trong khẩu đội đã hy sinh, riêng người chỉ huy khẩu đội pháo bị hất tung lên trời 20m rồi mới rơi xuống. “Dù mất mát, hy sinh là vậy, nhưng các chiến sỹ còn lại vẫn kiên cường trụ bám trận địa, tiếp tục chiến đấu, bảo vệ con đường qua đèo” - ông Tư tâm sự.

 Quyết chiến trên đồi A1

Tháng 4 năm 1954, ông Tư được điều động về Trung đoàn 174, đơn vị chủ lực đánh chiếm cứ điểm đồi A1. Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, trận đánh đồi A1 là khó khăn, ác liệt nhất. Sau hai lần tấn công giành giật từng tấc chiến hào, chúng ta mới phát hiện ra hầm ngầm của địch. Toàn đơn vị của ông lại đi tập chiến lược đánh hầm ngầm. “Cứ 17 giờ chiều, các đơn vị lại xuất quân đi đào hào, đường hầm để tiếp cận đồi A1 trong khi địch vẫn tập trung hỏa lực bắn xối xả liên tục…” - ông Tư cho biết. Cũng theo ông Tư, ngay trước ngày phản kích đồi A1, khi đi kiểm tra đường hầm lần cuối, đơn vị của ông đã bị địch bắn phản kích hàng chục quả đại bác. Đại đội trưởng, Trung đội trưởng bị chết trong khi Trung đội phó, y tá thì bị thương. May mắn, ông lại “thoát lưỡi hái tử thần” khi loạt đạn đại bác này chỉ cày tung đất và hất ông vào một hầm ếch gần ngay đó.

Về nghỉ ngơi được 2 ngày, ông được cấp trên giao nhiệm vụ dẫn đầu tổ Tam Tam (gồm 3 người) - tổ chủ lực với nhiệm vụ sau khi quân ta nổ bộc phá gần 1.000kg trên đồi A1 sẽ xông lên đánh chiếm cứ điểm. Trong đợt tiến công này, ta với địch giành giật nhau từng tấc đất hết sức quyết liệt, khi xung phong xông pha lên chiếm điểm cao, địch tập trung hoả lực bắn xối xả. Một đồng đội cùng tổ Tam Tam đã hy sinh trong khi ông Tư chỉ bị thương ở tay trái. Một lần nữa, đạn pháo của kẻ thù đã không quật ngã được người lính quả cảm như ông. Dù đã bị thương, nhưng ông Tư vẫn kiên quyết ở lại trận địa chiến đấu cùng đồng đội. Đúng 14 giờ 30 phút ngày 7 tháng 5, đơn vị của ông đã làm chủ đồi A1./.

 

Sau giải phóng, ông Tư đã vinh dự được Hồ Chủ tịch tặng Huân chương Chiến sĩ vẻ vang. Giờ đây, Cựu chiến binh Mai Sĩ Tư vẫn tích cực  tham gia công tác xã hội ở tỉnh Điện Biên - nơi ông coi là quê hương thứ 2 của mình và gần 10 năm là Bí thư chi bộ thôn C9C, xã Thanh Xương, huyện Điện Biên.
Bài sau: Người gói bộc phá nghìn cân
Mời quý độc giả theo dõi VOV.VN trên
Viết bình luận

This site is protected by reCAPTCHA and the Google Privacy Policy and Terms of Service apply.